Chút hồn quê trong vành bánh giòn rụm

Bánh xèo miền Tây mang cả sự phóng khoáng như chính con người nơi đây. Chiếc bánh to, mỏng và giòn rụm. Vỏ bánh được làm từ bột gạo, pha thêm chút nghệ vàng óng và không thể thiếu chén nước cốt dừa béo ngậy. Nhân bánh là sự tổng hòa của sản vật địa phương: tôm sông tươi rói, thịt ba rọi cắt mỏng, đậu xanh hấp chín và mớ giá. Có nơi còn cho thêm cổ hũ dừa hoặc bông điên điển để mang đậm phong vị mùa nước nổi.
Nhìn màu vàng tươi của bánh, màu xanh mướt của rổ rau sống với đủ loại từ xà lách, cải bẹ xanh đến những loại rau rừng như lá cách, lá lụa, sao nhái... thêm vị đậm đà của nước mắm chua ngọt, như thấy một bầu trời tuổi thơ.
Bánh xèo miền Tây phải ăn bằng tay mới đúng điệu. Cầm một lá cải to, đặt miếng bánh xèo giòn rụm lên, thêm chút nhân, cuộn tròn lại rồi chấm ngập vào chén nước mắm tỏi ớt. Vị béo của cốt dừa, ngọt của tôm, thịt, nhẫn nhẫn của rau rừng và cay nồng của ớt hòa quyện làm một, tạo nên hương vị khó quên.
Nếu bánh xèo tôm thịt là món ăn phổ biến thì bánh xèo vịt xiêm lại là món ăn của sự kỳ công. Không giống như bánh xèo ở phố thị, bánh xèo vịt xiêm ở quê bắt đầu từ tiếng băm thịt. Vịt để làm nhân phải là loại vịt xiêm nuôi thả vườn, thịt săn chắc, ít mỡ nhưng lại cực kỳ ngọt.
Nội tôi thường chọn con vịt vừa lớn, làm sạch rồi băm thật nhuyễn cả thịt lẫn xương mềm. Cái hay của nhân vịt xiêm là sự hòa quyện: thịt vịt băm trộn cùng cổ hũ dừa giòn sần sật hoặc đậu xanh đãi vỏ thơm bùi. Khi cho vào chảo, mỡ vịt tiết ra, thấm đẫm vào lớp vỏ bánh bằng bột gạo pha nước cốt dừa, tạo nên một hương vị đậm đà mà không loại nhân tôm, thịt nào sánh kịp.
Trong tâm trí tôi, bánh xèo vịt xiêm ngon nhất là lúc cả nhà quây quần bên hiên nhà vào buổi chiều. Tiếng mưa rơi trên lá chuối ngoài vườn hòa cùng tiếng "xèo xèo" trên bếp lửa hồng của nội.
Món ăn ấy không dành cho những người vội vàng. Phải ngồi đợi từng chiếc bánh được đổ ra, nóng hổi, vừa thổi, vừa xé, cuộn tròn trong lá rau rừng rồi chấm ngập vào nước mắm. Vị ngọt thanh của thịt vịt, vị chát nhẹ của lá cách, vị béo của bột... tất cả kết lại thành một nỗi nhớ da diết về những ngày tháng bình yên./.
Bảo Minh








